Insane
Wap Hay , Tải Game Mobile
» Bắn Súng Mobi Army 2.3.9
» Khí Phách Anh Hùng 1.6.0
» M.Xã.Hội Avatar 2.5.0
» Phong Vân Truyền Kỳ OL
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» iWin 2.9.4 - Chơi Bài Đỉnh Cao
Trang chủ » Chuyên mục » Truyện Teen
Tìm kiếm | Báo lỗi | Tập tin (0)
• Bài Viết :

Khung trời vàng không lá

* Khung trời vàng không lá
» Nội dung :
qua bên đó chào hỏi trước đây!"

......

Uất Noãn Tâm ngầm quan sát đánh giá chồng mình.

Anh, hẳn là mơ ước của mọi cô gái!

Ngay cả khi đứng cách nhau xa như vậy, cô vẫn bị ánh hào quang tỏa ra từ người anh làm sợ hãi. Nó dường như đã có từ lúc anh vừa được sinh ra, làm cho người khác không cách nào phản kháng và né tránh, chỉ có thể không ngừng chìm sâu trong sự quyến rũ của anh.

Cho đến bây giờ cô vẫn không dám tin, trước nay cô chỉ có thể nhìn thấy anh trên TV và các tập chí tài chính, cứ ngỡ rằng mình chẳng bao giờ phù hợp với người đàn ông này, vậy mà có một ngày người đàn này lại thực sự trở thành chồng của cô. Cô vốn không yêu anh, chỉ kính sợ trước năng lực của anh, sự khác biệt giữa cô và anh quá lớn làm cho cô cảm thấy sợ hãi. Cuộc hôn nhân của bọn họ, sẽ có hạnh phúc sao?

"Em gái, chị vẫn chưa kính em một ly nha!" Người vừa mở lời chính là người chị gái trên danh nghĩa của Uất Noãn Tâm, Uất Linh Lung. Cũng chính là người đẹp mà biết bao chàng trai nhung nhớ đến, luôn toát ra một loại khí chất quyến rũ và phóng túng. Hai gò má của cô ta đỏ ửng lên, rõ ràng đã uống rất nhiều, hai con mắt đỏ au nhìn trừng trừng vào Uất Noãn Tâm, giống như muốn đâm cô trăm ngàn nhát dao vậy.

"Linh Lung......" Lâm Khiết Hồng sợ cô ta gây loạn, cố gắng ngăn cô ta lại, Uất Linh Lung đẩy tay bà ra, giữ chặt Uất Noãn Tâm, ở bên tai cô nghiến răng nghiến lợi nói: "Mày bây giờ đắc ý lắm, phải không? Tao sẽ nguyền rủa mày, không bao giờ có được hạnh phúc! Người đàn bà cướp ba cùng chồng của người khác, mày sẽ không có được kết cục tốt đẹp đâu, tao sẽ đợi...... Cái danh Nam Cung phu nhân này, mày có thể giữ được bao lâu!"

Uất Noãn Tâm có cảm giác mình vừa bị xối một gáo nước lạnh, ớn lạnh từ đầu đến chân đều.

Người mà Nam Cung Nghiêu vốn phải lấy là Uất Linh Lung, trên thực tế theo một cách nói khác, quả thật cô là nguyên nhân làm thay đổi kết quả của việc này, nhưng đây không phải là ý muốn của cô. Cô không bao giờ dám hy vọng cuộc hôn nhân của bọn họ sẽ hạnh phúc, nhưng ngay trong hôn lễ của mình bị chính chị gái mình nguyền rủa như vậy, vẫn làm cho cô cảm thấy vô cùng khó chịu, cổ họng giống như bị nghẹn lại, muốn bỏ đi thật xa khỏi nơi này.

"Thật xin lỗi, có thể cho tôi mượn cô dâu của tôi được không?"

Giọng nói của Nam Cung Nghiêu đột nhiên vang lên ở phía sau.

Sắc mặt của Uất Linh Lung lập tức thay đổi, nở nụ cười tiếp đón: " Tất nhiên là được, thân yêu......em, rể!" Cô không nói tiếng nói nào chỉ trừng mắt nhìn Uất Linh Lung, giọng nói của cô ta như được phát ra từ kẻ răng.

"Buổi lễ sắp bắt đầu rồi, đi thôi!"

"Ừ!" Uất Noãn Tâm điều chỉnh lại cảm xúc của mình, vừa bước được một bước, thì bị trật chân. Cũng may Nam Cung Nghiêu đỡ kịp, mới không bị ngã nhào xuống đất. "Thật xin lỗi, tôi...... tôi đứng quá lâu nên chân hơi tê......" Ngay khi Uất Noãn Tâm đang cố gắng để đứng lên, sợ Nam Cung Nghiêu nghĩ rằng cô quá ngu ngốc. Anh đột nhiên bế cô lên, ôm cả người cô vào trong vòm ngực rắn chắt của anh. Cô bị bất ngờ, tay chân cứ loạn choạng muốn đấy anh ra, anh lại càng ôm chặt hơn, đã vậy anh còn cúi đầu xuống nở một nụ cười với cô: " Đừng động đậy......"

Chỉ ba chữ đơn giản, phát ra từ miệng của anh, như có mê lực, chạy thẳng một mạch vào trong lòng của Uất Noãn Tâm. Vì vậy cô để cho anh ôm lấy chính mình, dưới sự kinh ngạc và ánh mặt ngưỡng mộ của mọi người xung quanh từ từ đi lên lễ đài.

Hướng Lăng Phong lắc lắc ly rượu trong tay mình, xuyên qua rượu Champagne nhìn đôi vợ chồng trên lễ đài, tâm trạng có chút phức tạp. Nói chính xác thì, anh đang lo lắng thay cho Uất Noãn Tâm. Với Nam Cung Nghiêu mà nói, đây chẳng qua chỉ là một màn kịch. Một khi hạ màn, tất cả đều tan theo mây khói. Còn thứ cô mất đi, rất có thể là tình cảm chân thành của chính mình!



Chương 3 - Đêm tân hôn



Về việc liên quan đến đêm tân hôn của chính mình, trong lòng Uất Noãn Tâm cũng đã từng tưởng tượng qua. Du lịch vòng quanh thế giới, đến biển Caribbean, thiên đường của hoa oải hương... Nhưng chẳng có gì giống những gì cô đã mơ tưởng đến, ngược lại là cảnh trốn chui trốn lũi trong nhà vệ sinh gần hai giờ liền!

Nước trong bồn tắm vẫn cứ "róc rách" chảy xuống, thực ra cô đã tắm xong nãy giờ rồi, chỉ là không dám bước ra đối diện với chính... chồng mình! Anh nhất định cũng biết được cô đang cố ý trốn tránh đây mà!

Đột nhiên cô nhớ đến sau khi kết thúc hôn lễ Lâm Khiết Hồng nhét vào trong hành lý của cô một cái túi to, kín đáo dặn dò cô nhất định phải mở ra trước khi ngủ. Cô lấy cái túi ra xem, thì nó là một chiếc váy ngủ gợi cảm. Vải ren màu đen, thiếu vải đến mức đáng thương, ngay cả nơi quan trọng nhất cũng che không hết.

Điều này chứng tỏ rằng...

Uất Noãn Tâm tưởng như mình đang cầm củ khoai lang nóng vậy, xấu hổ đến đỏ mặt tía tai. Cô có cảm giác mình giống như một người kỷ nữ rẻ tiền, không từ bất cứ thủ đoạn nào để làm vừa lòng khách của mình. Dĩ nhiên Lâm Khiết Hồng hận cô thấu xương, nhưng liên quan đến việc kết thông gian giữa hai nhà, bà vẫn cố gắng nghĩ đủ mọi cách để mình ở trên giường làm vui lòng Nam Cung Nghiêu.

Cái gọi là hôn nhân chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch thân thể mà thôi, cũng giống như nửa tháng trước cô lấy đêm đầu tiên của mình để đổi lấy một triệu vậy.

Một đêm nhục nhã đó, đã tạo nên một vết dơ trong lòng của Uất Noãn Tâm, làm cho mỗi đêm cô đều gặp ác mộng, cứ mỗi lần nghĩ đến việc đó đều khiến cô đau đớn tột cùng. Cô tuyệt vọng lắc đầu, cố gắng để bản thân quên đi hình dáng, hơi thở của anh ta, tự lừa dối mình rằng mọi chuyện đều chưa từng xảy ra.

"Đã tắm xong chưa?" Tiếng nói của Nam Cung Nghiêu từ bên ngoài vọng vào.

Uất Noãn Tâm nhanh chóng khóa vòi nước lại: "Xong, xong rồi... tôi sẽ ra ngay!" Cô lấy hơi hít sâu, xếp chiếc váy lại, bất chấp mọi thứ bước ra ngoài. Nếu như anh để ý đến việc cô không còn là xử nữ, cô tình nguyện chịu mọi sự trừng phạt của anh.

Nam Cung Nghiêu đang bắt chéo hai chân ngồi trên sofa uống rượu vang, chỉ quấn một chiếc khăn ở eo. Dáng người vạm vỡ, những đường cong cùng với những múi cơ hiện đầy đủ trên người anh. Ánh mắt của anh nhìn về phía cô nâng ly lên. Mái tóc đen mềm mại nằm sát trên đầu, thoải mái và sạch sẽ. Mọi góc cạnh như được người họa sĩ tỉ mỉ chạm khắc ra, thừa hưởng sự kết hợp hoàn mỹ giữa phương đông và phương tây, đôi mắt xanh thâm sâu đó làm cho người khác khó có thể thăm dò.

Anh dường như đã quen với việc kiểm soát tất cả, ánh mắt ngạo nghễ, ngay cả lúc mỉm cười cũng chỉ là một cái nhếch môi gợi cảm, đôi môi tuyệt đẹp còn có sức hấp dẫn cực lớn, bí hiểm khó lường.

Tim của Uất Noãn Tâm đập chậm đi vài nhịp, chỉ cảm thấy người đàn ông này quá hoàn mỹ cũng quá nguy hiểm, bản thân chẳng qua giống như một con cừu nhỏ để mặc anh ta chém giết, không có một chút sức lực nào chống trả lại.

"Đến đây!" Anh vỗ vào chỗ ngồi kế bên mình.

Uất Noãn Tâm cảm thấy hai chữ này rất quen thuộc, trong chớp mắt tựa như có một cây kim đâm vào tim cô, đau đến nghẹt thở. Cô lại nghĩ đến buổi tối đáng sợ kia... sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch.

"Vẫn là câu nói đó, tôi không thích lặp lại lần thứ hai." Ánh mắt của anh lạnh đi vài phần.

"Xin lỗi..." Uất Noãn Tâm đành phải ngồi kế bên anh, hai người ngồi rất gần nhau, trong mũi cô đều tràn ngập mùi hương mạnh mẽ tỏa ra từ người anh. Cô khó thở, ngón tay lo lắng nắm chặt lấy váy ngủ, không biết phải làm như thế nào mới đúng.

"Đây là cách làm vui lòng ông chủ mà ba cô đã dạy cho cô sao?"

Uất Noãn Tâm sửng sờ, cho rằng mình đã nghe lầm: "....Anh nói gì chứ?"

"Đừng nói với tôi rằng, cô không biết đây chỉ là một cuộc giao dịch!" Nam Cung Nghiêu không hề che giấu sự mỉa mai châm chọc trong lời nói của mình, còn khinh miệt phát ra một tiếng "hừ". "Để có thể đem cô ném lên giường của tôi, người cha thị trưởng đáng kính của cô, tốn không ít tâm tư đâu nhỉ! Làm sao lại không dạy cho cô kỹ thuật ở trên giường chứ? Không lẽ ông ta tự mình chỉ dạy cô sao?"

Uất Noãn Tâm giận đến muốn nhảy dựng lên, nắm chặt hai tay lại, cả người lạnh run: "Xin anh hãy dừng việc sỉ nhục ba tôi!"

"Cô rõ ràng biết hết mọi chuyện, nhưng vẫn cố tình tỏ ra trong sạch!"

"......" Uất Noãn Tâm hít sâu một hơi, cô gắng kìm nén chỉnh mình không vung tay tát lên khuôn mặt đầy chế giễu của anh. "Tôi biết rất rõ đây là một cuộc hôn nhân thương mại, nhưng đôi bên đều có lợi, anh không có tư cách coi thường ba tôi!"

"Chẳng qua chỉ là một thị trưởng quèn, không đáng để Nam Cung Nghiêu tôi phải bận tâm!" Anh nở một nụ cười nhạo báng trước sự ngây thơ của cô. "Ông ta là một trong những sự lựa chọn của tôi, nhưng tôi lại là sự lựa chọn duy nhất của ông ấy, đây mới chính là sự khác biệt!"

"....." Uất Noãn Tâm thở dốc, không còn lời nào để cãi lại anh. Bởi vì những gì anh nói, đều là sự thật. Chỉ cần một cái chỉ tay của anh, có thể là cho cả giới tài chính phải chấn động mạnh. Doanh nghiệp Nam Cung là nguồn tài chính của cả Đài Loan, cho dù là tổng thống, cũng muốn nịnh nọt anh, chứ đừng nói là thị trưởng.

"Tôi lấy cô là do tôi coi trọng thành ý của ba cô với tôi. Nửa tháng trước, ông ta còn ném một người phụ nữ khác lên giường tặng cho tôi đó!" Hương vị ngây ngất của đêm đó, làm cho Nam cung Nghiêu cứ ngỡ rằng vừa mới xảy ra vậy. Từ trước đến giờ chưa có bất kỳ người phụ nữ nào, có thể khiến cho nhu cầu của anh được đáp ứng thỏa mãn như vậy, dễ dàng khơi gợi dục vọng trong anh. Đến nỗi anh mất khống chế làm hết lần này đến lần khác, mang nhiệt tình phóng thẳng vào trong người của cô ta.

Anh không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào mang thai con của anh, nhưng khi trợ lý Hướng Vi đi đến khách sạn thì cô ấy đã rời khỏi đó rồi, ngay cả Uất Kiến Hùng cũng không thể tra ra được thân phận của cô. Cô cầm lấy chi phiếu một triệu, lại chưa từng đổi thành tiền mặt, không thể tìm thấy cô ta, cứ như đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy.

Việc này làm cho anh tức giận mấy ngày liền, ngay cả chính anh cũng không hiểu rõ là bản thân tức giận bởi vì cô ta có thể mang thai con của anh, sẽ gây phiền phức cho anh, hay vì...không cách nào tìm thấy cô ta.

Tức giận lại một lần nữa bị khơi dậy, Nam Cung Nghiêu toàn bộ trút lên đầu Uất Noãn Tâm: "Cô chẳng qua chỉ là con kỷ nữ thứ hai ông ta tặng cho tôi thôi, tôi muốn chơi đùa với cô như thế nào được hết!" Anh nắm lấy cổ tay của cô, dùng sức bóp chặt lại, anh mắt như muốn thiêu đốt người khác vậy: "Bây giờ, lấy lòng tôi!"

"Tôi không muốn!" Uất Noãn Tâm cắn chặt răng lại để không kêu lên vì đau, cả người đề phòng, chuẩn bị tư thế cùng lắm thì cả hai cùng chết. Nhưng mà, khóe miệng lạnh lẽo của Nam Cung Nghiêu lại nhếch lên thành hình vòng cung đẹp mắt, ý cười chứa đựng hàm ý sâu xa, nhưng không hề có trong đáy mắt, hết sức lạnh lùng.

"Tôi sẽ khiến cô phải van xin để lấy lòng tôi, nhưng tôi sẽ đụng vào người cô. Bởi vì, cô không xứng!" Mỗi câu mỗi chữ của anh, đủ tàn nhẫn làm cho cô choáng váng. Hai chân run rẩy, chỉ có thể gắng gượng.

Nói xong, anh đẩy cô ra, nhìn cô té ngã xuống đấy, giống như đang nhìn một con kiến hèn hạ. "Nghỉ ngơi sớm đi, Nam, Cung, phu, nhân!"



Chương 4 - Bị cấm túc



Uất Noãn Tâm thức trắng nguyên đêm, mãi cho đến khi trời sáng không còn chịu đựng được nữa, mới mơ màng ngủ nửa tiếng. Những lời sỉ nhục của Nam Cung Nghiêu tối qua làm cho cô cả đời này cũng không muốn nhìn thấy anh thêm lần nào, nhưng cô lại không thể thoát khỏi sự thật bọn họ đã là vợ chồng. Cho dù phải diễn kịch, cô cũng phải diễn cho đến cùng!

Tuy nhiên sau khi cô xuống lầu, Hà quản gia mới nói cho cô biết, anh đã đi làm rồi, tối mới về nhà, cô thầm an tâm thở nhẹ.

"Hôm nay tôi có tiết, cho tôi hỏi trạm xe bus nằm ở đâu vậy?"

"Thực xin lỗi! Thiếu gia có căn dặn, cô tạm thời không thể đến trường!" Hà quản gia trả lời bằng một giọng tôn kính, lại không dễ dàng thương lượng, rõ ràng đây là mệnh lệnh bắt cô buộc phải tuân theo.

"Tại sao chứ?" Không lẽ vì cô gả cho anh, đồng nghĩa với việc cô bị cấm túc sao? Ở đâu có cái quy định vô lý đến thế?

"Thiếu gia đã căn dặn như vậy!"

"Vậy tôi sẽ gọi điện thoại cho anh ta!"

"Thiếu gia đang làm việc, không hy vọng bị người khác quấy rầy! Cho dù là thiếu phu nhân cũng không thể!"

"....." Uất Noãn Tâm hiểu rõ hôm nay cho dù xảy ra bất cứ việc gì cô cũng không thể bước ra khỏi cửa nhà này, cô cũng không muốn làm ầm lên trong ngày đầu tiên ở đây, chỉ có thể cho qua vậy. "Vậy tôi có quyền gọi điện thoại về nhà không?"

"Có ạ! Ngoài ra, trong cái nhà này, có hai việc cô cần phải ghi nhớ. Thứ nhất, thiếu gia là chủ của cái nhà này. Những quyết định của thiếu gia, cô chỉ có thể nghe theo, không có quyền phản đối. Thứ hai, gian phòng thứ nhất, thứ hai ở phía bên trái trên lầu ba cô không được phép bước vào."

Uất Noãn Tâm ngẩng đầu lên nhìn, bên ngoài cũng không khác gì những phòng khác, chẳng lẽ bên trong có cất giấu bí mật nào đó không thể để người khác biết sao? Nhưng cô không phải là người có tính tò mò, với lại những việc liên quan đến Nam Cung Nghiêu, cô càng không muốn biết đến. Chỉ hờ hững nói một câu: "Tôi biết rồi!"

..........

Tại công ty Hoàn Cầu Nam Cung.

Cửa thang máy mạ vàng chuyên dụng dành cho tổng tài sắp khép lại, thì có một bàn tay luồn vào ngay phút cuối cùng, không tốn một chút sức nào, thì ngay lập tức đã đẩy được cửa thang máy ra. Hướng Lăng Phong mang tâm trạng phấn chấn, tinh thần sảng khoái, tràn đầy sức sống. "Chào buổi sáng! Ngày đầu tiên sau đêm tân hôn đã đi làm rồi, có cần phải liều đến thế không? Công ty vẫn còn vị tổng giám đốc như mình trông coi mà, cũng không đến nỗi phải đóng cửa!"

Mặt của Nam Cung Nghiêu không hề thay đổi: "Công ty sẽ không đóng cửa, nhưng cửa thang máy không đảm bảo sẽ không bị phá hư. Lần sau nếu không kịp, thì đi tháng máy dành cho nhân viên đi!"

"Đừng mà! Mình không muốn nghe thấy tiếng trái tim vỡ nát đâu!" Hướng Lăng Phong cường điệu lên: "Mấy ngày cậu chuẩn bị hôn lễ, hiệu suất làm việc của các nhân viên nữ trong công ty đã giảm mười điểm rồi đấy. Nếu không nhờ người đàn ông độc thân sáng giá như mình, đã giảm thẳng xuống không rồi. Công lao này, cậu nhớ phải tăng tiền thưởng cho mình đấy!"

Nhìn xung quanh không có người, anh mới kề vào tai Nam Cung Nghiêu, hỏi một cách bỉ ổi: "Đêm tân hôn, sao rồi? Có phải là rất..."

"Nếu như cậu bỏ nhiều thời gian hơn vào dự án hợp tác ở Hoa Kỳ, thì cuối tuần này có thể có kết quả đó!"

"Đừng có nghiêm túc vậy chứ!" Hướng Lăng Phong la lớn quàng lấy vai của Nam Cung Nghiêu, mặt dày mày dạn sáp vào anh. "Người anh em tốt cũng không thể chia sẽ đời sống riêng tư với nhau sao, nhanh như vậy đã muốn giữ cho riêng mình rồi hả?"

Nam Cung Nghiêu lười nói chuyện vớ vẩn với anh.

"Hỏi thật, vì sao cậu lại lấy Uất Noãn Tâm hử? Mình và cậu điều biết rõ, cô ấy chẳng qua chỉ là con riêng, Uất Linh Lung mới là đứa con hợp pháp. Cậu có chắc là mình đã đặt cược vào đúng người không đó?"

"Ding...." Cửa thang máy mở ra, Nam Cung Nghiêu hơi dừng bước, nghiêng nửa mặt, lông mày ở hai bên hơi đẩy lên thể hiện sự tự tin đồng thời nở một nụ cười lạnh lùng: "Chỉ cần bắt lấy nhược điểm, mới có thể đưa đối phương vào chỗ chết! Mà Uất Noãn Tâm, chính là nhược điểm của Uất Kiến Hùng."



Chương 5 - Không ngừng lấy lòng



Theo lời căn dặn của Uất Kiến Hùng, Uất Noãn Tâm gọi điện thoại cho ông, chỉ trao đổi một chút tình hình ở nhà Nam Cung Nghiêu.

"Tiểu Noãn..." lời nói của Uất Kiến Hùng cứ lấp lửng: "Con và Nam Cung Nghiêu tối qua có..."

"Không có! Xin lỗi, ba, con không làm được!"

"Không sao đâu, tối hôm nay vẫn còn cơ hội mà! Con cứ cố gắng, ba có thể tái tranh cử chức thị trưởng hay không, đều nhờ con đó! Nghe ba nói như vậy, con nhất định sẽ xem thường ba, cảm thấy ba là một người ích kỷ, nhưng ba cũng chỉ muốn tốt cho con thôi! Chỉ có lấy anh ta, người ngoài mới chịu tin con là con gái của ba và Khiết Hồng. Ban đầu con đến tìm ba, cũng từng nói nguyện vọng duy nhất là mong ba nhận con, để con có thể làm một người con gái hiếu thảo không phải sao?"

"...Dạ! Con đã biết!" Cô biết rõ, nhưng vẫn không nén được chua xót trong lòng.

Tối hôm đó cô cuối cùng cũng lấy được tiền mang đến bệnh viện, nhưng lại nghe được tin mẹ đang trong tình trạng nguy kịch. Trước khi qua đời, mẹ nói cho cô biết, ba cô là thị trưởng. Cho dù như thế nào, cô cũng phải tìm được ông, để ông nhận lại cô. Mẹ còn nói, là bà có lỗi với ông. Cho dù ba có bắt cô làm gì, cô đều phải đồng ý, để bù đắp lại những sai lầm trước kia mẹ đã gây ra. Do đó ngay cả khi trở thành một món hàng dùng để đổi chác, gả cho người mình không yêu, lấy cả đời mình để trả, cô cũng phải đồng ý.

Sống mũi chợt thấy chua xót, Uất Noãn Tâm vội hít một hơi, đè nén nỗi nghẹn ngào trong lòng: "Ba à, ba yên tâm đi, con sẽ cố gắng mà! Con nhất định sẽ...mang thai con của anh ta..."

"Ừ! Ba trông cậy ở con!"

Cúp điện thoại, Uất Noãn Tâm nặng nề nằm xuống giường. Cô cảm thấy cả người mệt mỏi, giống như bị gánh nặng đè đến không thể thở nổi . Cô không dám nói cho ba cô biết những lời Nam Cung Nghiêu đã nói. Anh vô cùng khinh miệt cô, cho dù cô giống như một kỹ nữ thấp hèn đứng trước mặt anh cởi sạch quần áo, anh cũng chẳng thèm liếc nhìn, ngược lại chỉ càng làm cho anh coi thường cô thêm, cô không muốn mình bị chà đạp nữa.

Nhưng mà, ngoại trừ việc tiếp tục lấy lòng anh, cô cũng không còn sự lựa chọn nào khác!

.........

Ngủ một giấc thật dài, khi Uất Noãn Tâm thức dậy đã là nửa đêm, cô vội vàng xem đồng hồ, đã hai giờ sáng. Anh, đã ngủ chưa? Do dự một lúc, cô vẫn quyết định thử vận may của mình, cố nén xấu hổ mặc chiếc váy ngủ gợi cảm, uyển chuyển, rón rén đi đến cửa phòng của Nam Cung Nghiêu, thấy vẫn còn ánh đèn từ trong phòng hắt ra.

May quá, anh vẫn chưa ngủ!

Nhưng điều này càng làm tim cô không ngừng đập mạnh, cô lại hy vọng anh ngủ rồi, để cho mình có một cái cớ chạy trốn.

Co ngón tay lại, gõ cửa phòng. "Nam Cung Nghiêu....anh có trong đó không? Nam Cung Nghiêu?"

Trong phòng vang ra giọng cười "ha ha" của người phụ nữ, Uất Noãn Tâm nhíu mày, không lẽ đêm hôm khuya khoắt anh còn xem ti vi sao?

".....Nam Cung Nghiêu?"

"Vào đây!" Khi cô chuẩn bị bỏ cuộc, thì lại nghe được tiếng của anh, trước sau như một, lạnh băng...

Nhưng Uất Noãn Tâm hoàn toàn không ngờ đến, sau khi cô mở cửa lại nhìn thấy cảnh này. Một người phụ nữ gợi cảm cả người trần như nhộng nằm ở trong lòng chồng mình, vẻ mặt của cô ta vô cùng thỏa mãn, bầu không kh
<<1 ... 45678 ... 10>>
Đánh giá: like | dislike
vote
Tên bài: Khung trời vàng không lá
Chuyên mục: Truyện Teen
Link:
Tag:
• Cùng Chuyên Mục
[Truyện Teen] Bởi vì mưa ngâu có nỗi nhớ
[Truyện Teen] Hẹn Ước Mùa Hè
[Truyện Teen] Để Yêu Anh Lần Nữa
Khung trời vàng không lá
Lời thú nhận của mặt trăng
Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào"
Thanks To Xtgem
Admin: Huỳnh Gia Boi
© 2015 Game Hack Di Động
Text Link - Backlinks 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
OnlineBO DEM