Old school Easter eggs.
Wap Hay , Tải Game Mobile
» Bắn Súng Mobi Army 2.3.9
» Khí Phách Anh Hùng 1.6.0
» M.Xã.Hội Avatar 2.5.0
» Phong Vân Truyền Kỳ OL
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» iWin 2.9.4 - Chơi Bài Đỉnh Cao
Trang chủ » Chuyên mục » Truyện Tổng Hợp
Tìm kiếm | Báo lỗi | Tập tin (0)
• Bài Viết :

Giá mà em hỏi anh nhớ ai

* Giá mà em hỏi anh nhớ ai
» Nội dung :
kề.

Là khi em lắc đầu và nhìn anh bằng ánh mắt buồn thăm thẳm.

Em chỉ im lặng, nhưng anh có thể nghe thật nhiều. Rằng em đang nói với anh, em đã rất cố gắng để buông tay anh, để những tình cảm đơn phương chỉ ngủ yên chứ chưa từng mất đi suốt tám năm trời không trở thành thứ cản đường anh bước. Vậy nên, xin anh đừng khuấy đảo nó lên, vì em đã rất khổ sở.

Cho nên, anh chỉ có thể nói rằng: “Anh nhớ!”

Em cười hờ hững, như chẳng dám để mình vì điều gì mà vui vẻ nữa.

“Anh nhớ gì?”

Anh tạm biệt em, mang theo sự hoang vắng trong lòng rời đi. Em đã khác đi rất nhiều từ lần cuối cùng gặp nhau.

Lúc một mình lang thang trong màn đêm lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn vàng mỏng tang bên cạnh, anh nhận được tin nhắn từ em.

Yên này, từng câu em nói, vẫn luôn mang theo thật nhiều day dứt trong lòng anh. Cả tin nhắn này cũng vậy.

“H biết không! Có một người, yêu một người hơn cả bản thân mình. Cho nên, để quên đi người đã từng yêu, người ấy buộc phải quên đi bản thân mình trước đã. Cho nên, đừng trách rằng lòng người nhanh chóng đổi thay. Thật ra, nếu không đổi thay, biết phải sống tiếp như thế nào khi thiếu vắng những yêu thương?”

Yên biết không, anh chỉ bật khóc vì người ấy một lần duy nhất, vào cái lần nhìn theo bóng lưng ấy rời đi và tự nhủ có lẽ đây là lần cuối cùng còn gặp nhau.

Còn hôm nay, anh ngẩng đầu nhìn trời, và khóc vì Yên. Anh muốn ra đi, để em đừng tốn thêm nỗi đau cho một cuộc tình nữa. Đến bây giờ anh mới hiểu, trước khi tình yêu này kịp bắt đầu, thì em đã đau rồi.

Nhưng Yên à, giá mà em hỏi rằng anh nhớ ai, chứ không phải là anh nhớ gì! em lại bi thương đến vậy?

Em hay nửa đùa nửa thật bảo rằng: “Giá mà H chịu yêu em, em sẽ dùng cả đời để yêu H.”

Yên biết không, H không thể yêu em, vì còn phải dành cả trái tim để quên đi một người. Người con gái ấy, ngay cả hơi thở cũng ám ảnh anh đến cùng cực. Nếu ở bên em, hôn em, ôm em, mà trong lòng lại luôn hoài niệm, thì thật quá tàn nhẫn với Yên bé bỏng.

Thế nên, anh đi.

Dù biết, ngay bước đi đầu tiên của anh, trong lòng em đã có một sự gục ngã.

Dù anh quay lưng lại, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt suy sụp em cố giấu đi.

Nhưng anh vẫn phải đi.

Bởi vì, ở bên anh, em nhìn vào thấy hạnh phúc, nhưng anh nhìn vào chỉ thấy nước mắt của em mà thôi.

Từ ngày hôm nay, xin em buông tay!

Cuối cùng anh cũng biết, vì sao An Yên lại bi thương đến như thế. Vì sao những hy vọng em dành cho cuộc sống này thật mong manh. Vì sao dáng người ấy dù ở giữa một đám đông mà hết sức cô độc. Đó là vì, khi một ai đó rời khỏi cuộc đời em, điều em có thể làm chỉ là loay hoay giữ nỗi đau đừng quấn lấy bước chân họ. Như cách em chịu đựng để buông tay anh. Cho nên, tất cả những đau thương, vì muốn giữ nó tránh xa khỏi người ấy, em chỉ có thể ôm cả vào trong lòng. Nó giống như một kết giới, giữ mọi thứ bên ngoài tránh xa em, và giữ em cho riêng đau đớn.

Phải cho đến khi anh trở lại tìm em, sau bao nhiêu nông nổi và nỗi nhớ, mới có thể hiểu em từng đau đớn như thế nào.

Là khi em bước lùi lại lúc anh giang tay ra, không còn là một An Yên luôn muốn vùi mình trong lồng ngực anh nữa.

Là khi gương mặt em quay đi lúc bờ môi anh gần kề.

Là khi em lắc đầu và nhìn anh bằng ánh mắt buồn thăm thẳm.

Em chỉ im lặng, nhưng anh có thể nghe thật nhiều. Rằng em đang nói với anh, em đã rất cố gắng để buông tay anh, để những tình cảm đơn phương chỉ ngủ yên chứ chưa từng mất đi suốt tám năm trời không trở thành thứ cản đường anh bước. Vậy nên, xin anh đừng khuấy đảo nó lên, vì em đã rất khổ sở.

Cho nên, anh chỉ có thể nói rằng: “Anh nhớ!”

Em cười hờ hững, như chẳng dám để mình vì điều gì mà vui vẻ nữa.

“Anh nhớ gì?”

Anh tạm biệt em, mang theo sự hoang vắng trong lòng rời đi. Em đã khác đi rất nhiều từ lần cuối cùng gặp nhau.

Lúc một mình lang thang trong màn đêm lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn vàng mỏng tang bên cạnh, anh nhận được tin nhắn từ em.

Yên này, từng câu em nói, vẫn luôn mang theo thật nhiều day dứt trong lòng anh. Cả tin nhắn này cũng vậy.

“H biết không! Có một người, yêu một người hơn cả bản thân mình. Cho nên, để quên đi người đã từng yêu, người ấy buộc phải quên đi bản thân mình trước đã. Cho nên, đừng trách rằng lòng người nhanh chóng đổi thay. Thật ra, nếu không đổi thay, biết phải sống tiếp như thế nào khi thiếu vắng những yêu thương?”

Yên biết không, anh chỉ bật khóc vì người ấy một lần duy nhất, vào cái lần nhìn theo bóng lưng ấy rời đi và tự nhủ có lẽ đây là lần cuối cùng còn gặp nhau.

Còn hôm nay, anh ngẩng đầu nhìn trời, và khóc vì Yên. Anh muốn ra đi, để em đừng tốn thêm nỗi đau cho một cuộc tình nữa. Đến bây giờ anh mới hiểu, trước khi tình yêu này kịp bắt đầu, thì em đã đau rồi.

Nhưng Yên à, giá mà em hỏi rằng anh nhớ ai, chứ không phải là anh nhớ gì! em lại bi thương đến vậy?

Em hay nửa đùa nửa thật bảo rằng: “Giá mà H chịu yêu em, em sẽ dùng cả đời để yêu H.”

Yên biết không, H không thể yêu em, vì còn phải dành cả trái tim để quên đi một người. Người con gái ấy, ngay cả hơi thở cũng ám ảnh anh đến cùng cực. Nếu ở bên em, hôn em, ôm em, mà trong lòng lại luôn hoài niệm, thì thật quá tàn nhẫn với Yên bé bỏng.

Thế nên, anh đi.

Dù biết, ngay bước đi đầu tiên của anh, trong lòng em đã có một sự gục ngã.

Dù anh quay lưng lại, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt suy sụp em cố giấu đi.

Nhưng anh vẫn phải đi.

Bởi vì, ở bên anh, em nhìn vào thấy hạnh phúc, nhưng anh nhìn vào chỉ thấy nước mắt của em mà thôi.

Từ ngày hôm nay, xin em buông tay!

Cuối cùng anh cũng biết, vì sao An Yên lại bi thương đến như thế. Vì sao những hy vọng em dành cho cuộc sống này thật mong manh. Vì sao dáng người ấy dù ở giữa một đám đông mà hết sức cô độc. Đó là vì, khi một ai đó rời khỏi cuộc đời em, điều em có thể làm chỉ là loay hoay giữ nỗi đau đừng quấn lấy bước chân họ. Như cách em chịu đựng để buông tay anh. Cho nên, tất cả những đau thương, vì muốn giữ nó tránh xa khỏi người ấy, em chỉ có thể ôm cả vào trong lòng. Nó giống như một kết giới, giữ mọi thứ bên ngoài tránh xa em, và giữ em cho riêng đau đớn.

Phải cho đến khi anh trở lại tìm em, sau bao nhiêu nông nổi và nỗi nhớ, mới có thể hiểu em từng đau đớn như thế nào.

Là khi em bước lùi lại lúc anh giang tay ra, không còn là một An Yên luôn muốn vùi mình trong lồng ngực anh nữa.

Là khi gương mặt em quay đi lúc bờ môi anh gần kề.

Là khi em lắc đầu và nhìn anh bằng ánh mắt buồn thăm thẳm.

Em chỉ im lặng, nhưng anh có thể nghe thật nhiều. Rằng em đang nói với anh, em đã rất cố gắng để buông tay anh, để những tình cảm đơn phương chỉ ngủ yên chứ chưa từng mất đi suốt tám năm trời không trở thành thứ cản đường anh bước. Vậy nên, xin anh đừng khuấy đảo nó lên, vì em đã rất khổ sở.

Cho nên, anh chỉ có thể nói rằng: “Anh nhớ!”

Em cười hờ hững, như chẳng dám để mình vì điều gì mà vui vẻ nữa.

“Anh nhớ gì?”

Anh tạm biệt em, mang theo sự hoang vắng trong lòng rời đi. Em đã khác đi rất nhiều từ lần cuối cùng gặp nhau.

Lúc một mình lang thang trong màn đêm lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn vàng mỏng tang bên cạnh, anh nhận được tin nhắn từ em.

Yên này, từng câu em nói, vẫn luôn mang theo thật nhiều day dứt trong lòng anh. Cả tin nhắn này cũng vậy.

“H biết không! Có một người, yêu một người hơn cả bản thân mình. Cho nên, để quên đi người đã từng yêu, người ấy buộc phải quên đi bản thân mình trước đã. Cho nên, đừng trách rằng lòng người nhanh chóng đổi thay. Thật ra, nếu không đổi thay, biết phải sống tiếp như thế nào khi thiếu vắng những yêu thương?”

Yên biết không, anh chỉ bật khóc vì người ấy một lần duy nhất, vào cái lần nhìn theo bóng lưng ấy rời đi và tự nhủ có lẽ đây là lần cuối cùng còn gặp nhau.

Còn hôm nay, anh ngẩng đầu nhìn trời, và khóc vì Yên. Anh muốn ra đi, để em đừng tốn thêm nỗi đau cho một cuộc tình nữa. Đến bây giờ anh mới hiểu, trước khi tình yêu này kịp bắt đầu, thì em đã đau rồi.

Nhưng Yên à, giá mà em hỏi rằng anh nhớ ai, chứ không phải là anh nhớ gì! em lại bi thương đến vậy?

Em hay nửa đùa nửa thật bảo rằng: “Giá mà H chịu yêu em, em sẽ dùng cả đời để yêu H.”

Yên biết không, H không thể yêu em, vì còn phải dành cả trái tim để quên đi một người. Người con gái ấy, ngay cả hơi thở cũng ám ảnh anh đến cùng cực. Nếu ở bên em, hôn em, ôm em, mà trong lòng lại luôn hoài niệm, thì thật quá tàn nhẫn với Yên bé bỏng.

Thế nên, anh đi.

Dù biết, ngay bước đi đầu tiên của anh, trong lòng em đã có một sự gục ngã.

Dù anh quay lưng lại, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt suy sụp em cố giấu đi.

Nhưng anh vẫn phải đi.

Bởi vì, ở bên anh, em nhìn vào thấy hạnh phúc, nhưng anh nhìn vào chỉ thấy nước mắt của em mà thôi.

Từ ngày hôm nay, xin em buông tay!

Cuối cùng anh cũng biết, vì sao An Yên lại bi thương đến như thế. Vì sao những hy vọng em dành cho cuộc sống này thật mong manh. Vì sao dáng người ấy dù ở giữa một đám đông mà hết sức cô độc. Đó là vì, khi một ai đó rời khỏi cuộc đời em, điều em có thể làm chỉ là loay hoay giữ nỗi đau đừng quấn lấy bước chân họ. Như cách em chịu đựng để buông tay anh. Cho nên, tất cả những đau thương, vì muốn giữ nó tránh xa khỏi người ấy, em chỉ có thể ôm cả vào trong lòng. Nó giống như một kết giới, giữ mọi thứ bên ngoài tránh xa em, và giữ em cho riêng đau đớn.

Phải cho đến khi anh trở lại tìm em, sau bao nhiêu nông nổi và nỗi nhớ, mới có thể hiểu em từng đau đớn như thế nào.

Là khi em bước lùi lại lúc anh giang tay ra, không còn là một An Yên luôn muốn vùi mình trong lồng ngực anh nữa.

Là khi gương mặt em quay đi lúc bờ môi anh gần kề.

Là khi em lắc đầu và nhìn anh bằng ánh mắt buồn thăm thẳm.

Em chỉ im lặng, nhưng anh có thể nghe thật nhiều. Rằng em đang nói với anh, em đã rất cố gắng để buông tay anh, để những tình cảm đơn phương chỉ ngủ yên chứ chưa từng mất đi suốt tám năm trời không trở thành thứ cản đường anh bước. Vậy nên, xin anh đừng khuấy đảo nó lên, vì em đã rất khổ sở.

Cho nên, anh chỉ có thể nói rằng: “Anh nhớ!”

Em cười hờ hững, như chẳng dám để mình vì điều gì mà vui vẻ nữa.

“Anh nhớ gì?”

Anh tạm biệt em, mang theo sự hoang vắng trong lòng rời đi. Em đã khác đi rất nhiều từ lần cuối cùng gặp nhau.

Lúc một mình lang thang trong màn đêm lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn vàng mỏng tang bên cạnh, anh nhận được tin nhắn từ em.

Yên này, từng câu em nói, vẫn luôn mang theo thật nhiều day dứt trong lòng anh. Cả tin nhắn này cũng vậy.

“H biết không! Có một người, yêu một người hơn cả bản thân mình. Cho nên, để quên đi người đã từng yêu, người ấy buộc phải quên đi bản thân mình trước đã. Cho nên, đừng trách rằng lòng người nhanh chóng đổi thay. Thật ra, nếu không đổi thay, biết phải sống tiếp như thế nào khi thiếu vắng những yêu thương?”

Yên biết không, anh chỉ bật khóc vì người ấy một lần duy nhất, vào cái lần nhìn theo bóng lưng ấy rời đi và tự nhủ có lẽ đây là lần cuối cùng còn gặp nhau.

Còn hôm nay, anh ngẩng đầu nhìn trời, và khóc vì Yên. Anh muốn ra đi, để em đừng tốn thêm nỗi đau cho một cuộc tình nữa. Đến bây giờ anh mới hiểu, trước khi tình yêu này kịp bắt đầu, thì em đã đau rồi.

Nhưng Yên à, giá mà em hỏi rằng anh nhớ ai, chứ không phải là anh nhớ gì! em lại bi thương đến vậy?

Em hay nửa đùa nửa thật bảo rằng: “Giá mà H chịu yêu em, em sẽ dùng cả đời để yêu H.”

Yên biết không, H không thể yêu em, vì còn phải dành cả trái tim để quên đi một người. Người con gái ấy, ngay cả hơi thở cũng ám ảnh anh đến cùng cực. Nếu ở bên em, hôn em, ôm em, mà trong lòng lại luôn hoài niệm, thì thật quá tàn nhẫn với Yên bé bỏng.

Thế nên, anh đi.

Dù biết, ngay bước đi đầu tiên của anh, trong lòng em đã có một sự gục ngã.

Dù anh quay lưng lại, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt suy sụp em cố giấu đi.

Nhưng anh vẫn phải đi.

Bởi vì, ở bên anh, em nhìn vào thấy hạnh phúc, nhưng anh nhìn vào chỉ thấy nước mắt của em mà thôi.

Từ ngày hôm nay, xin em buông tay!

Cuối cùng anh cũng biết, vì sao An Yên lại bi thương đến như thế. Vì sao những hy vọng em dành cho cuộc sống này thật mong manh. Vì sao dáng người ấy dù ở giữa một đám đông mà hết sức cô độc. Đó là vì, khi một ai đó rời khỏi cuộc đời em, điều em có thể làm chỉ là loay hoay giữ nỗi đau đừng quấn lấy bước chân họ. Như cách em chịu đựng để buông tay anh. Cho nên, tất cả những đau thương, vì muốn giữ nó tránh xa khỏi người ấy, em chỉ có thể ôm cả vào trong lòng. Nó giống như một kết giới, giữ mọi thứ bên ngoài tránh xa em, và giữ em cho riêng đau đớn.

Phải cho đến khi anh trở lại tìm em, sau bao nhiêu nông nổi và nỗi nhớ, mới có thể hiểu em từng đau đớn như thế nào.

Là khi em bước lùi lại lúc anh giang tay ra, không còn là một An Yên luôn muốn vùi mình trong lồng ngực anh nữa.

Là khi gương mặt em quay đi lúc bờ môi anh gần kề.

Là khi em lắc đầu và nhìn anh bằng ánh mắt buồn thăm thẳm.

Em chỉ im lặng, nhưng anh có thể nghe thật nhiều. Rằng em đang nói với anh, em đã rất cố gắng để buông tay anh, để những tình cảm đơn phương chỉ ngủ yên chứ chưa từng mất đi suốt tám năm trời không trở thành thứ cản đường anh bước. Vậy nên, xin anh đừng khuấy đảo nó lên, vì em đã rất khổ sở.

Cho nên, anh chỉ có thể nói rằng: “Anh nhớ!”

Em cười hờ hững, như chẳng dám để mình vì điều gì mà vui vẻ nữa.

“Anh nhớ gì?”

Anh tạm biệt em, mang theo sự hoang vắng trong lòng rời đi. Em đã khác đi rất nhiều từ lần cuối cùng gặp nhau.

Lúc một mình lang thang trong màn đêm lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn vàng mỏng tang bên cạnh, anh nhận được tin nhắn từ em.

Yên này, từng câu em nói, vẫn luôn mang theo thật nhiều day dứt trong lòng anh. Cả tin nhắn này cũng vậy.

“H biết không! Có một người, yêu một người hơn cả bản thân mình. Cho nên, để quên đi người đã từng yêu, người ấy buộc phải quên đi bản thân mình trước đã. Cho nên, đừng trách rằng lòng người nhanh chóng đổi thay. Thật ra, nếu không đổi thay, biết phải sống tiếp như thế nào khi thiếu vắng những yêu thương?”

Yên biết không, anh chỉ bật khóc vì người ấy một lần duy nhất, vào cái lần nhìn theo bóng lưng ấy rời đi và tự nhủ có lẽ đây là lần cuối cùng còn gặp nhau.

Còn hôm nay, anh ngẩng đầu nhìn trời, và khóc vì Yên. Anh muốn ra đi, để em đừng tốn thêm nỗi đau cho một cuộc tình nữa. Đến bây giờ anh mới hiểu, trước khi tình yêu này kịp bắt đầu, thì em đã đau rồi.

Nhưng Yên à, giá mà em hỏi rằng anh nhớ ai, chứ không phải là anh nhớ gì! em lại bi thương đến vậy?

Em hay nửa đùa nửa thật bảo rằng: “Giá mà H chịu yêu em, em sẽ dùng cả đời để yêu H.”

Yên biết không, H không thể yêu em, vì còn phải dành cả trái tim để quên đi một người. Người con gái ấy, ngay cả hơi thở cũng ám ảnh anh đến cùng cực. Nếu ở bên em, hôn em, ôm em, mà trong lòng lại luôn hoài niệm, thì thật quá tàn nhẫn với Yên bé bỏng.

Thế nên, anh đi.

Dù biết, ngay bước đi đầu tiên của anh, trong lòng em đã có một sự gục ngã.

Dù anh quay lưng lại, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt suy sụp em cố giấu đi.

Nhưng anh vẫn phải đi.

Bởi vì, ở bên anh, em nhìn vào thấy hạnh phúc, nhưng anh nhìn vào chỉ thấy nước mắt của em mà thôi.

Từ ngày hôm nay, xin em buông tay!

Cuối cùng anh cũng biết, vì sao An Yên lại bi thương đến như thế. Vì sao những hy vọng em dành cho cuộc sống này thật mong manh. Vì sao dáng người ấy dù ở giữa một đám đông mà hết sức cô độc. Đó là vì, khi một ai đó rời khỏi cuộc đời em, điều em có thể làm chỉ là loay hoay giữ nỗi đau đừng quấn lấy bước chân họ. Như cách em chịu đựng để buông tay anh. Cho nên, tất cả những đau thương, vì muốn giữ nó tránh xa khỏi người ấy, em chỉ có thể ôm cả vào trong lòng. Nó giống như một kết giới, giữ mọi thứ bên ngoài tránh xa em, và giữ em cho riêng đau đớn.

Phải cho đến khi anh trở lại tìm em, sau bao nhiêu nông nổi và nỗi nhớ, mới có thể hiểu em từng đau đớn như thế nào.

Là khi em bước lùi lại lúc anh giang tay ra, không còn là một An Yên luôn muốn vùi mình trong lồng ngực anh nữa.

Là khi gương mặt em quay đi lúc bờ môi anh gần kề.

Là khi em lắc đầu và nhìn anh bằng ánh mắt buồn thăm thẳm.

Em chỉ im lặng, nhưng anh có thể nghe thật nhiều. Rằng em đang nói với anh, em đã rất cố gắng để buông tay anh, để những tình cảm đơn phương chỉ ngủ yên chứ chưa từng mất đi suốt tám năm trời không trở thành thứ cản đường anh bước. Vậy nên, xin anh đừng khuấy đảo nó lên, vì em đã rất khổ sở.

Cho nên, anh chỉ có thể nói rằng: “Anh nhớ!”

Em cười hờ hững, như chẳng dám để mình vì điều gì mà vui vẻ nữa.

“Anh nhớ gì?”

Anh tạm biệt em, mang theo sự hoang vắng trong lòng rời đi. Em đã khác đi rất nhiều từ lần cuối cùng gặp nhau.

Lúc một mình lang thang trong màn đêm lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn vàng mỏng tang bên cạnh, anh nhận được tin nhắn từ em.

Yên này, từng câu em nói, vẫn luôn mang theo thật nhiều day dứt trong lòng anh. Cả tin nhắn này cũng vậy.

“H biết không! Có một người, yêu một người hơn cả bản thân mình. Cho nên, để quên đi người đã từng yêu, người ấy buộc phải quên đi bản thân mình trước đã. Cho nên, đừng trách rằng lòng người nhanh chóng đổi thay. Thật ra, nếu không đổi thay, biết phải sống tiếp như thế nào khi thiếu vắng những yêu thương?”

Yên biết không, anh chỉ bật khóc vì người ấy một lần duy nhất, vào cái lần nhìn theo bóng lưng ấy rời đi và tự nhủ có lẽ đây là lần cuối cùng còn gặp nhau.

Còn hôm nay, anh ngẩng đầu nhìn trời, và khóc vì Yên. Anh muốn ra đi, để em đừng tốn thêm nỗi đau cho một cuộc tình nữa. Đến bây giờ anh mới hiểu, trước khi tình yêu này kịp bắt đầu, thì em đã đau rồi.

Nhưng Yên à, giá mà em hỏi rằng anh nhớ ai, chứ không phải là anh nhớ gì! em lại bi thương đến vậy?

Em hay nửa đùa nửa thật bảo rằng: “Giá mà H chịu yêu em, em sẽ dùng cả đời để yêu H.”

Yên biết không, H không thể yêu em, vì còn phải dành cả trái tim để quên đi một người. Người con gái ấy, ngay cả hơi thở cũng ám ảnh anh đến cùng cực. Nếu ở bên em, hôn em, ôm em, mà trong lòng lại luôn hoài niệm, thì thật quá tàn nhẫn với Yên bé bỏng.

Thế nên, anh đi.

Dù biết, ngay bước đi đầu tiên của anh, trong lòng em đã có một sự gục ngã.

Dù anh quay lưng lại, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt suy sụp em cố giấ
<<123>>
Đánh giá: like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47295511
Visits Today: 250936
This Week: 1263407
This Month: 13110859

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

| dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47295517
Visits Today: 250942
This Week: 1263413
This Month: 13110865

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47295511
Visits Today: 250936
This Week: 1263407
This Month: 13110859

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
Tên bài: Giá mà em hỏi anh nhớ ai
Chuyên mục: Truyện Tổng Hợp
Link:
Tag:
• Cùng Chuyên Mục
[Truyện Hay] Vì Sao Ta Yêu Nhau ?
[Truyện Hay] Sao Ta Tìm Thấy Nhau ?
[Truyện Hay] Làm vợ người ta
Giá mà em hỏi anh nhớ ai
Giờ đây Em nhìn mặt trời bằng đôi mắt của Anh
Chẳng cơn mưa nào mãi mãi
12»
Thanks To Xtgem
Admin: Huỳnh Gia Boi
© 2015 Game Hack Di Động
Text Link - Backlinks 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
OnlineBO DEM